Đào tạo

Thông tin về luân án tiến sĩ của NCS Trần Bảo Châu: Báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa

Thứ tư - 22/07/2026 04:03

 

1. Họ và tên nghiên cứu sinh: Trần Bảo Châu           2. Giới tính: Nữ

3. Ngày sinh: 16/06/1997                                            4. Nơi sinh: Hà Nội

5. Quyết định công nhận nghiên cứu sinh: Quyết định số 4055/2022/QĐ-XHNV ngày 28/12/2022 của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQGHN.

6. Các thay đổi trong quá trình đào tạo (nếu có): Quyết định về việc điều chỉnh tên đề tài luận án tiến sĩ của nghiên cứu sinh (Quyết định số 1682/QĐ-XHNV ngày 30/03/2026 của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQGHN.

7. Tên đề tài luận án: Báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa

8. Chuyên ngành: Báo chí học                                  9. Mã số: 9320101.01

10. Cán bộ hướng dẫn khoa học: PGS.TS. Nguyễn Ngọc Oanh và TS. Phan Văn Kiền

11. Tóm tắt các kết quả mới của luận án: 

Luận án “Báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa” được thực hiện nhằm phân tích và đánh giá vai trò của báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa, làm rõ cơ chế phối hợp giữa nhà nước và báo chí trong quá trình triển khai các hoạt động đối ngoại văn hóa, từ đó rút ra những gợi mở cho Việt Nam trong phát huy nguồn lực báo chí phục vụ công tác đối ngoại và quảng bá hình ảnh quốc gia. Đối tượng nghiên cứu của luận án là báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa dưới thời Thủ tướng Narendra Modi, tập trung trong giai đoạn từ tháng 01/2023 đến tháng 12/2024. Luận án sử dụng phương pháp nghiên cứu trường hợp kết hợp với nghiên cứu tài liệu thứ cấp, phỏng vấn sâu 05 người đại diện cho ba nhóm đối tượng liên quan vấn đề nghiên cứu của luận án và phân tích nội dung định lượng, định tính đối với 594 bài báo từ ba tờ báo tiếng Anh hàng đầu của Ấn Độ là The Times of India, Hindustan Times và The Hindu.

Kết quả nghiên cứu cho thấy Nhà nước Ấn Độ nhìn nhận báo chí là một thành tố quan trọng trong hệ sinh thái ngoại giao văn hóa và duy trì cơ chế phối hợp tương đối hiệu quả giữa các cơ quan nhà nước với hệ thống báo chí. Mặc dù không tồn tại cơ chế quản lý nội dung trực tiếp, sự phối hợp này vẫn được thực hiện thông qua các định hướng chính sách, nguồn tin, hoạt động cung cấp thông tin và hỗ trợ tác nghiệp. Nghiên cứu cũng cho thấy vai trò của báo chí trong ngoại giao văn hóa được nhận thức tương đối rõ ràng bởi các nhóm chủ thể liên quan và được thể hiện từ cấp độ hoạch định chính sách đến thực tiễn thông tin báo chí. Ngoại giao văn hóa tuy chưa phải là chủ đề ưu tiên hàng đầu nhưng vẫn hiện diện ổn định trên báo chí Ấn Độ, với nội dung tập trung vào ba nhóm chủ đề chính gồm văn hóa đương đại, văn hóa tinh hoa và văn hóa sinh hoạt; đồng thời có độ phù hợp cao với định hướng chính sách của chính quyền Thủ tướng Narendra Modi. Các kết quả phân tích cho thấy báo chí không chỉ thực hiện chức năng thông tin và quảng bá văn hóa mà còn tham gia vào quá trình tạo nghĩa, kiến tạo hình ảnh quốc gia và lan tỏa diễn ngôn về sức mạnh mềm. Ngoại giao văn hóa hiếm khi xuất hiện như một chủ đề độc lập mà thường được lồng ghép trong các nội dung về chính trị, ngoại giao, giáo dục, thể thao và giải trí. Hoạt động thông tin ngoại giao văn hóa trên báo chí Ấn Độ diễn ra trong sự cân bằng giữa yêu cầu chiến lược và áp lực thị trường, giữa độ phủ thông tin và tính tập trung của thông điệp, cũng như giữa mục tiêu quảng bá văn hóa và nhu cầu đáp ứng thị hiếu công chúng. Bên cạnh những thành công trong quảng bá hình ảnh quốc gia, nghiên cứu cũng chỉ ra các thách thức liên quan đến sự phụ thuộc vào cá nhân lãnh đạo, hạn chế của hệ thống truyền thông quốc tế, nguy cơ phân mảnh thông điệp và khoảng cách giữa hình ảnh quốc gia được quảng bá với những vấn đề thực tiễn được phản ánh trên truyền thông.

Về mặt khoa học, luận án góp phần làm rõ mối quan hệ giữa sức mạnh mềm, ngoại giao văn hóa và báo chí thông qua việc kết hợp các lý thuyết thuộc lĩnh vực quan hệ quốc tế và báo chí-truyền thông. Trên cơ sở đó, luận án phát triển cách tiếp cận vai trò kép của báo chí trong ngoại giao văn hóa với tư cách vừa là kênh thông tin vừa là chủ thể ngoại giao; đồng thời xây dựng khung phân tích về vai trò và các yếu tố ảnh hưởng đến việc thực thi vai trò của báo chí trong ngoại giao văn hóa. Luận án cũng nhận diện bốn nhóm yếu tố tác động đến hoạt động của báo chí trong ngoại giao văn hóa gồm yếu tố cá nhân, yếu tố tổ chức, yếu tố chính sách và yếu tố thị trường truyền thông.

Về mặt thực tiễn, luận án cung cấp một nghiên cứu trường hợp về báo chí Ấn Độ trong ngoại giao văn hóa, góp phần bổ sung nguồn tư liệu tham khảo cho nghiên cứu báo chí đối ngoại, ngoại giao công chúng-ngoại giao văn hóa và sức mạnh mềm. Những kết quả nghiên cứu và các gợi mở chính sách từ trường hợp Ấn Độ có thể được vận dụng trong quá trình xây dựng tầm nhìn chiến lược, hoàn thiện cơ chế phối hợp giữa các chủ thể liên quan, phát triển đội ngũ báo chí đối ngoại và nâng cao hiệu quả phát huy nguồn lực báo chí trong công tác ngoại giao văn hóa của Việt Nam. Qua đó, góp phần tăng cường khả năng quảng bá hình ảnh quốc gia, củng cố sức mạnh mềm và nâng cao vị thế của Việt Nam trong bối cảnh hội nhập quốc tế và cạnh tranh ảnh hưởng toàn cầu ngày càng gia tăng.

12. Các hướng nghiên cứu tiếp theo:

Từ những kết quả đạt được, luận án gợi mở một số hướng nghiên cứu tiếp theo. Thứ nhất, mở rộng phạm vi nghiên cứu sang các loại hình truyền thông khác như truyền hình, nền tảng số và mạng xã hội nhằm có cái nhìn toàn diện hơn về hệ sinh thái truyền thông trong ngoại giao văn hóa. Thứ hai, thực hiện các nghiên cứu so sánh giữa Ấn Độ và các quốc gia khác, đặc biệt là các nước châu Á có chiến lược phát huy sức mạnh mềm mạnh mẽ như Trung Quốc, Hàn Quốc hoặc Nhật Bản, qua đó làm rõ những điểm tương đồng và khác biệt trong việc sử dụng báo chí phục vụ ngoại giao văn hóa. Thứ ba, nghiên cứu sâu hơn về tác động và hiệu quả của thông tin ngoại giao văn hóa đối với nhận thức của công chúng quốc tế, vượt ra ngoài phạm vi phân tích nội dung và cơ chế thực thi. Những hướng nghiên cứu này sẽ góp phần bổ sung cơ sở lý luận và thực tiễn cho việc nghiên cứu mối quan hệ giữa báo chí, ngoại giao văn hóa và sức mạnh mềm trong bối cảnh quốc tế đương đại và ứng dụng cho Việt Nam.

13. Các công trình công bố liên quan đến luận án:

  1. Trần Bảo Châu (2023), "India's experience in cultural diplomacy communication",Tạp chí Lý luận chính trị, Tập 38, ISSN: 2525-2593.

  2. Trần Bảo Châu (2023), "Nguồn lực cho truyền thông trong ngoại giao văn hoá của Ấn Độ và gợi mở với Việt Nam", Trong Kỷ yếu Hội thảo khoa học quốc tế "Nguồn lực cho truyền thông chính sách", KOICA-TCCS-AJC.

  3. Trần Bảo Châu (2024), "Truyền thông chính sách về đa văn hoá của nước Ôxtrâylia qua báo phát thanh và truyền hình", Tạp chí điện tử Lý luận chính trị.

  4. Trần Bảo Châu (2025), "India's Cultural Diplomacy and Recommendations for Vietnam", VNU Journal of Social Sciences and Humanities, Vol. 1 (1), pp. 114-133.

  5. Trần Bảo Châu (2025), "The role of Indian media in cultural diplomacy", In Proceedings of the International Conference "30 Years of Vietnamese Oriental Studies: Retrospect and Prospect", Vietnam National University Hanoi, ISBN: 978-632-607-454-3.

  6. Trần Bảo Châu and Tran, Quang Dieu (2025), "Vietnamese journalism and media economics in the context of digital economy development", In Proceedings of the International Conference "Transformation of Economic System and Institutions in the New Geostrategic Realities", Alfred Nobel University, Dnipro, Ukraine, ISBN: 978-966-434-621-1.

INFORMATION ON DOCTORAL THESIS

  1. Full name: Tran Bao Chau

  2. Sex: Female

  3. Date of birth: 16 June 1997

  4. Place of birth: Hanoi, Vietnam

  5. Amission decision number 4055/2022/QĐ-XHNV dated 28/12/2022  by VNU-USSH

  6. Changes in academic prcess: Change of thesis tittle decision number 1682/QĐ-XHNV dated 30/03/2026 by VNU-USSH

  7. Officical thesis title: The Indian press in cultural diplomacy

  8. Major: Journalism

  9. Code: 9320101.01

  10. Supervisors: Prof. Dr. Nguyen Ngoc Oanh and Dr. Phan Van Kien

  11. Summary of the new findings of the thesis:

The dissertation “The Indian Press in Cultural Diplomacy” aims to analyze and evaluate the role of the Indian press in cultural diplomacy, clarify the coordination mechanism between the state and the press in the implementation of cultural diplomacy activities, and draw implications for Viet Nam in leveraging press resources for external communication and national image promotion. The object of study is the Indian press in cultural diplomacy under the administration of Prime Minister Narendra Modi, focusing on the period from January 2023 to December 2024. The dissertation employs a case study approach, combining secondary document analysis, in-depth interviews with five representatives from three stakeholder groups relevant to the research topic, and both quantitative and qualitative content analysis of 594 articles published in three leading English-language newspapers in India: The Times of India, Hindustan Times, and The Hindu.

The findings indicate that the Indian state regards the press as an important component of its cultural diplomacy ecosystem and maintains a relatively effective coordination mechanism between state institutions and the press. Although no direct content-control mechanism exists, coordination is facilitated through policy orientations, information provision, access to sources, and professional support. The study also demonstrates that the role of the press in cultural diplomacy is clearly recognized by relevant stakeholders and is reflected from the policy-making level to journalistic practice. While cultural diplomacy is not a top-priority topic in the Indian press, it maintains a stable presence, with coverage concentrated on three major thematic categories: contemporary culture, elite culture, and everyday culture. The content also shows a high degree of alignment with the policy orientations of the Modi administration. The analysis further reveals that the press performs not only informational and promotional functions but also participates in meaning-making, national image construction, and the dissemination of soft power narratives. Cultural diplomacy rarely appears as an independent topic; rather, it is frequently embedded within broader discussions of politics, diplomacy, education, sports, and entertainment. Cultural diplomacy reporting in the Indian press operates within a balance between strategic objectives and market pressures, between information coverage and message coherence, and between cultural promotion goals and audience preferences. Alongside notable achievements in promoting India’s national image, the study also identifies challenges related to leadership dependency, limitations in international media outreach, message fragmentation, and discrepancies between the projected national image and realities reflected in media coverage.

From a scholarly perspective, the dissertation contributes to clarifying the relationship between soft power, cultural diplomacy, and the press by integrating theories from International Relations and Media and Communication Studies. Building upon this foundation, the dissertation develops a dual-role approach to the press in cultural diplomacy, conceptualizing the press as both an information channel and a diplomatic actor. It also proposes an analytical framework for examining the roles of the press and the factors influencing the implementation of these roles in cultural diplomacy. Furthermore, the dissertation identifies four categories of factors affecting press performance in cultural diplomacy: individual, organizational, policy-related, and media market factors.

From a practical perspective, the dissertation provides a case study of the Indian press in cultural diplomacy and contributes additional reference materials for research on international journalism, public and cultural diplomacy, and soft power. The findings and policy implications derived from the Indian experience can be applied to the development of long-term strategic visions, the improvement of coordination mechanisms among relevant stakeholders, the strengthening of specialized foreign affairs journalism, and the enhancement of the role of the press in Viet Nam’s cultural diplomacy. In doing so, the study contributes to improving national image promotion, strengthening soft power resources, and enhancing Viet Nam’s international standing in an era of deeper integration and intensifying global competition for influence.

  1. Futher research directions

Building on the findings of this dissertation, several avenues for future research are suggested. First, the scope of analysis could be expanded to other forms of media, including television, digital platforms, and social media, in order to develop a more comprehensive understanding of the media ecosystem in cultural diplomacy. Second, comparative studies between India and other countries—particularly Asian nations with well-developed soft power strategies such as China, South Korea, and Japan—could further illuminate similarities and differences in the use of the press for cultural diplomacy purposes. Third, future research could examine more deeply the impact and effectiveness of cultural diplomacy communication on international audiences, moving beyond content analysis and implementation mechanisms to investigate audience reception and perception. These directions would contribute to further developing the theoretical and practical understanding of the relationship between the press, cultural diplomacy, and soft power in the contemporary international environment, while also generating insights applicable to Viet Nam.

  1. Thesis-related publications

    1.Trần Bảo Châu (2023), "India's experience in cultural diplomacy communication",Tạp chí Lý luận chính trị, Tập 38, ISSN: 2525-2593.

    2.Trần Bảo Châu (2023), "Nguồn lực cho truyền thông trong ngoại giao văn hoá của Ấn Độ và gợi mở với Việt Nam", Trong Kỷ yếu Hội thảo khoa học quốc tế "Nguồn lực cho truyền thông chính sách", KOICA-TCCS-AJC.

    3.Trần Bảo Châu (2024), "Truyền thông chính sách về đa văn hoá của nước Ôxtrâylia qua báo phát thanh và truyền hình", Tạp chí điện tử Lý luận chính trị.

    4.Trần Bảo Châu (2025), "India's Cultural Diplomacy and Recommendations for Vietnam", VNU Journal of Social Sciences and Humanities, Vol. 1 (1), pp. 114-133.

    5.Trần Bảo Châu (2025), "The role of Indian media in cultural diplomacy", In Proceedings of the International Conference "30 Years of Vietnamese Oriental Studies: Retrospect and Prospect", Vietnam National University Hanoi, ISBN: 978-632-607-454-3.

    6.Trần Bảo Châu and Tran, Quang Dieu (2025), "Vietnamese journalism and media economics in the context of digital economy development", In Proceedings of the International Conference "Transformation of Economic System and Institutions in the New Geostrategic Realities", Alfred Nobel University, Dnipro, Ukraine, ISBN: 978-966-434-621-1.

Tác giả: Phòng ĐT&CTNH

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây